Cơn gió mặn mà thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không quên
Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở?
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng cả tương lai
Thời gian ơi xin dừng trôi thêm nữa
Để chúng con cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu...
                                                    Nguyễn Thị Cẩm Loan