Tôi đâu phải người làm nông
Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh.

Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngnag
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp bao lần hụt hơi.

Hiểu dùm tôi các em ơi
Giấu bao ám ảnh không nguôi từng giờ
Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chia đùa với ai.
                                                                                              Nguyễn Thị Như Phượng